Sau khi vào thành, Sở Đan Thanh theo lệ cũ tìm một khách điếm dừng chân.
Khách điếm này cách lầu cửa thành không xa, chỉ cần mở cửa sổ là có thể nhìn thấy.
Sở Đan Thanh cũng chẳng buồn bận tâm tình hình bên ngoài ra sao, bắt đầu tu luyện như thường lệ.
Nào ngờ tu luyện đến nửa đêm, hắn bỗng nhận thấy động tĩnh Trương Hán Dương tìm đến.
“Đạo hữu, ngươi có thấy tình hình trên lầu cửa thành không?” Trương Hán Dương vừa gặp mặt đã hỏi.