"Kẻ nào không có mắt ở đâu ra, sao dám... ực~" Ngô Chinh buột miệng mắng mỏ đầy bực dọc.
Nếu là trước kia, hắn sẽ chẳng thèm bận tâm đến chút chuyện vặt vãnh này. Tuy hắn háo sắc và tàn độc, nhưng không hề kiêu ngạo hống hách.
Thậm chí hắn còn hòa nhã hỏi han xem đối phương có sao không, có cần giúp đỡ gì không, cốt để giữ gìn hình tượng.
Dù sao mai này hắn cũng phải tiếp quản gia nghiệp.
Thế nhưng hôm nay lại một lần nữa cầu y thất bại, bệnh tình còn tái phát, hiển nhiên khiến tâm trạng hắn không sao kiềm chế nổi.