Trên con đường cô độc tựa như vô tận, một cỗ xe ngựa đang chậm rãi lăn bánh.
Trong xe có hai hành khách, một là thiếu nữ tinh linh với mái tóc bạc buộc hai bên, người còn lại là một phụ nữ nhân loại đã luống tuổi.
Hai người ngồi đối diện nhau, không một lời trò chuyện, chỉ lặng lẽ phóng tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài là một thảo nguyên xanh rì, rộng lớn mênh mông không một bóng cây che khuất, tầm nhìn vô cùng khoáng đạt. Làn gió nhẹ thoảng qua, thảm cỏ non xanh tươi phát ra tiếng xạc xào, tạo thành từng gợn sóng lăn tăn.
"Đây là đâu nhỉ?"