Đỗ Xuân Thu nghe vậy, tinh thần phấn chấn, cười lớn: "Có gì mà không dám?!"
Hắn vốn xuất thân từ thế giới thần thoại nên chẳng hề xa lạ gì với chốn địa phủ âm ty, chỉ là trước kia tu vi thấp kém, chưa từng có cơ hội tận mắt chứng kiến.
Nay đến Đường Chuyên thế giới, có cơ hội tham quan địa phủ do thần thoại thời đại để lại, dĩ nhiên hắn không muốn bỏ lỡ.
Về phần Vân Diệp, biểu hiện lại có chút kỳ quái. Ánh mắt hắn chớp động, thần sắc phức tạp nhìn chằm chằm vào vòng xoáy u ám kia, dường như đang nhớ tới chuyện gì đó.
Đỗ Xuân Thu nhìn thần sắc trên mặt hắn, trong lòng như có điều suy nghĩ.