“Thế nhưng tiên đạo khó cầu, đệ tử tư chất ngu độn, tiến cảnh thật sự quá đỗi chậm chạp.”
“Trơ mắt nhìn từng tên tiểu bối trẻ tuổi vươn lên vượt mặt, chỉ mất vài năm đã qua mặt đệ tử. Đệ tử...... đệ tử thực sự lo âu khó nhịn, đêm không thể ngủ, lúc này mới bất đắc dĩ phải dùng đến hạ sách này......”
Hốc mắt hắn đỏ hoe, dường như thực sự chịu phải oan khuất tày trời, giọng nói nghẹn ngào:
“Nhưng dẫu là vậy, đệ tử vẫn cẩn thận giữ vững chính đạo, chưa từng quên đi những lời ân cần dạy bảo năm đó của Vân hầu.”
“Kính mong Vân hầu nể tình đệ tử những năm qua vẫn luôn che chở bách tính, chưa từng hại người mà đại phát từ bi, giơ cao đánh khẽ......”"Chưa từng hại người?" Hắn còn chưa dứt lời, một giọng nói mang theo ý cười cợt đã vang lên: "Là không dám hại người thì có?"