Núi non trập trùng, vầng dương rạng rỡ.
Dưới chân núi xanh tươi rậm rạp, vô số cây ngô cao lớn lặng lẽ vươn mình giữa ruộng đồng.
Chúng vươn dài những tán lá, chen chúc lẫn nhau. Gió vừa thổi qua liền vang lên tiếng xào xạc, hoa đực trên ngọn còn rũ xuống vô số phấn hoa, khiến người đi đường không khỏi hắt hơi liên tục.
Nhưng kỳ lạ thay, điều này dường như lại không đúng với ba người đang đứng trên con đường mòn ven ruộng.
Phấn hoa nương theo gió ập tới, nhưng khi đến trước mặt ba bóng người kia lại quỷ dị chuyển hướng, tựa như va phải một bức tường vô hình, nhẹ nhàng tản ra hai bên rồi bay đi mất.