Giọng điệu lão thúc mang theo vài phần tự hào: "Phương gia chúng ta có thể cắm rễ ở 'Tam Thủy Ao', đó cũng là nhờ có vốn liếng cả đấy!"
Phương Thanh nửa hiểu nửa không. Ngẫm lại, trong tộc quả thực tương đối dư dả, lại có thể cho trẻ con đến tuổi đi học vỡ lòng nhận mặt chữ, ví như bản thân hắn. Khoản đầu tư này không hề nhỏ, những lão nông bán mặt cho đất bán lưng cho trời chỉ dựa vào mấy sào ruộng cằn chắc chắn không thể gánh vác nổi, cho nên gia tộc có nguồn thu khác sao?
'Tám phần mười là một môn thủ nghệ truyền nam không truyền nữ nào đó... Chẳng lẽ lại được ghi chép trong sách sao? Lão thúc muốn dùng nó để kiếm tiền ư?'
'Ừm, quả nhiên là vốn liếng của cả một gia tộc mà...'
Phương Thanh lướt mắt nhìn, đọc thành tiếng: "Cận cổ năm tám ngàn bốn trăm mười hai, kháng kim chấp tuế, ngày mười bốn tháng năm, lợi long xà, thích hợp xuất hành, đột phá, thái khí... Cái này?"