"Phù..."
Phương Thanh trút ra một hơi dài, ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên vòm trời, thần sắc có chút ngẩn ngơ.
Dù vầng trăng kia vẫn là vầng trăng ấy, nhưng hắn dường như... đã xuyên không rồi!
Chuyện này thật sự không biết phải bắt đầu nói từ đâu. Hắn nhớ rõ kiếp trước mình cũng chẳng gặp kỳ ngộ gì, dường như chỉ là một giấc ngủ bình thường, nhắm mắt rồi mở mắt ra, đã nằm trong cơ thể của một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi này.
"Không... không phải đoạt xá, mà giống như là... chuyển thế? Vừa mới phá giải thai trung chi mê?"