Mũi dao găm chỉ còn cách tà áo trắng chưa đầy nửa thước.
Thế nhưng...
Một vệt sáng không một tiếng động chợt lóe lên trước mắt.
Thời gian dường như bị kéo dài vô tận trong khoảnh khắc này. Lưu Chí cảm thấy cả người mình bay lên, tầm nhìn bắt đầu quay cuồng, đất trời đảo lộn.
Gã nhìn thấy một thân thể không đầu đang phun máu, lao về phía trước theo quán tính rồi đổ sụp xuống; nhìn thấy vạt áo trắng muốt như tuyết, không vương chút bụi trần; nhìn thấy ánh đèn chập chờn trên trần nhà.