"Cộc cộc cộc."
Tiếng gõ cửa nặng nề bất chợt vang lên, nghe chói tai đến lạ thường giữa màn đêm tĩnh mịch.
Lưu Chí giật nảy mình, mồ hôi lạnh lập tức ướt đẫm cả áo trong. "Hộc... hộc... Ai?!" Giọng gã khô khốc, the thé.
"Đại ca, là em, A Bưu đây." Ngoài cửa vang lên giọng nói thì thào của tên thuộc hạ tâm phúc.
"Mẹ mày!" Lưu Chí nổi trận lôi đình, vớ lấy cái gạt tàn thuốc bằng kim loại gần tay ném thẳng vào cánh cửa gỗ dày cộp, tạo ra một tiếng "xoảng" chát chúa. "Mày đéo biết tự đẩy cửa vào à?! Gõ gõ gõ! Gõ chuông báo tử cho nhà mày chắc! Nói! Có chuyện gì!"