Bên ngoài miếu vốn là một thế giới tươi sáng, khu phế tích ngập tràn vẻ thanh bình, gió thổi hiu hiu, chim oanh hót líu lo.
Thế nhưng dưới ánh sáng của 【Trường Dạ Đăng】, thế giới bình yên ban đầu chớp mắt đã bị xé toạc, hóa thành một màn đêm tăm tối, quỷ dị.
Trời tối rồi!
Bên ngoài miếu, bóng tối đặc quánh lại như thực thể, tựa hồ hóa thành một thứ chất nhầy sền sệt, bám dính chặt lấy vách miếu.
Khối chất nhầy đen ngòm vặn vẹo, cuồn cuộn chực chờ nuốt chửng ngôi miếu hoang, nhưng lại bị một sức mạnh vô hình nào đó cản lại. Chỉ có một ít nhầy nhụa len lỏi chui vào được qua khe cửa, song cũng nhanh chóng bị chặn đứng.