(PS: Tác giả có sửa lại một chút giá trị của Thái Hư nguyên điểm ở chương 119 để tránh bị lố quá.)
......
Màn đêm dần buông.
Bên lề đường, Ngô Ngữ lặng lẽ bước đi, tay cầm vòng tay liên lạc hí hoáy bấm gì đó.
Lý Vũ Trúc mang vẻ mặt phức tạp đi theo sau một lúc, cuối cùng cắn răng, rảo bước đuổi theo.