Quân Vu Dã gào thét đến kiệt sức rồi mới dần bình tĩnh lại.
Ngồi bên cửa động, hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng-----
"Hu hu hu-----"
Rốt cuộc vẫn không nhịn nổi, hắn cất tiếng khóc nức nở.
Hắn thề, từ năm mười tuổi đến nay, hắn chưa từng khóc lóc thảm thương thế này bao giờ-----