“Lúc này, đây đã là kết cục tốt nhất rồi.”
Vũ Hóa Thiên cũng đang nhìn về phía ngọn thần sơn kia: “Thuở trước, thiên đạo lượng kiếp nhìn qua tưởng như để ổn định thiên địa, nhưng thực chất lại là giải tỏa áp lực. Thương sinh nghiệp lực tích tụ trên người nó quá nặng, cần sinh linh thiên địa ngày nay gánh vác thay.”
Nói cách khác, thiên địa không phải tự tuần hoàn, mà là do 'ăn quá no', cần phải liên tục sắp xếp lại để bước tiếp lên con đường chính đạo. Sinh linh ra đời, sinh linh diệt vong, thảy đều là một quá trình thiên địa không ngừng tự tuần hoàn.
Thế nhưng đôi bàn tay kia đã nhắm vào Hằng Cổ tiên cương, mới khiến đạo tổ phải ra tay chèn ép, cưỡng ép kéo chậm bước chân của nó.
“Năm xưa đạo tổ đã đích thân trấn áp thiên đạo.” Kha Tử Tiêu tiến lên một bước.