Giọng nói của lão nhân nương theo cơn gió, chìm vào một nơi sâu thẳm hơn: "Tiền bối, ta từng chứng kiến thời khắc hưng thịnh nhất của nơi này."
"Từng thấy đại năng Tiên đạo bễ nghễ thương khung, thấy thiên kiêu chư thiên hội tụ về một thành; từng ngắm nhìn dáng vẻ của non nước nơi đây, của từng gốc linh thảo, từng ngả vân đạo, từng lá tinh kỳ trong thời kỳ đỉnh cao nhất."
"Khi ấy, ta từng nghĩ..." Lão trầm giọng cười khẽ, trong thanh âm tràn ngập một thứ cảm xúc mà ngôn từ chẳng thể nào đong đếm, "Tiên đồ đời này, thế là đã đáng giá."
"Nhưng vào ngày đó, khí cơ thiên địa biến đổi dữ dội, quy tắc nghịch loạn, sinh ra dị tượng thiên băng."
"Lão hủ khi ấy đang ở trong Huyền Phủ, chợt thấy dưới chân chấn động. Ngẩng đầu nhìn lên, ta thấy trên vòm trời xuất hiện một vết nứt xé toạc từ chân trời đến tận đỉnh đầu. Bên trong vết nứt ấy có ánh sáng. Đó không phải tiên quang, cũng chẳng phải đạo quang, mà là một luồng sáng thấu xương xuất phát từ một nơi không thể gọi tên, khiến người ta hồn phách vỡ nát."