Vài năm sau.
Nhận thức của hai người bọn hắn về tiên giới đã có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất. Bởi lẽ, đây là một tiên giới bùng nổ thông tin từ khắp các tiên cương bao la, cho đến tận thiên ngoại tiên giới. Lượng tin tức mỗi ngày đủ để một vị tiên nhân đọc từ sáng đến tối.
Ban đầu, Mạnh Thắng và Nghịch Thương Hoàn vẫn chưa thể thích ứng với một tiên giới có tốc độ truyền tải tin tức khủng khiếp đến nhường này.
Bởi vì trước đây bọn hắn chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng, dù ở hạ giới có nhận được tin tức trọng đại nào thì e rằng đó cũng là chuyện của trăm năm trước. Nhịp độ tu tiên của mọi người đều vô cùng chậm rãi, phần lớn thời gian chỉ dành để cảm ngộ thiên địa.
Nghịch Thương Hoàn tỏ vẻ khinh thường điều này, chỉ nói đường đường là tu tiên giả mà lại hóng hớt đến thế. Những tin tức này hoàn toàn chẳng liên quan gì tới bọn hắn, nói trắng ra chỉ là xem náo nhiệt, kiếm chút chuyện làm quà để tán gẫu mà thôi.