Trăng đã treo giữa đỉnh trời.
Đoàn người đưa tang đã sớm tản đi, tiếng ồn ào cũng dứt. Đường núi vắng lặng, chỉ còn vương lại sắc trắng nhạt của tro giấy tiền đang từ từ nguội lạnh trong màn đêm.
Ánh đèn từ thôn xóm xa xa hắt lại thưa thớt, tựa như vài đốm tâm hỏa chưa tàn của nhân gian, còn nơi này, đã trở thành góc yên tĩnh nhất giữa đất trời.
Mạnh Thắng đứng lặng một mình trước mộ.
Vạt áo bào bị gió đêm khẽ thổi tung rồi lại rủ xuống, tựa như mặt nước gợn lên tầng sóng lăn tăn mờ nhạt. Thần sắc hắn bình thản, không lộ vẻ bi thương, cũng chẳng chút xót xa, dường như mọi cảm xúc đã đi hết một chặng đường dài đằng đẵng, cuối cùng chỉ còn đọng lại sự tỉnh táo điềm nhiên.