Lúc này.
Vũ Càn Đình đành đâm lao phải theo lao, để tam thiên vũ trụ giãn nở vô hạn, hòa làm một với hư vô. Việc này đồng thời cũng làm chậm lại quá trình mục nát của bản nguyên sinh mệnh trong cơ thể hắn.
Chỉ là, bố cục vũ trụ được dày công sắp đặt suốt mấy chục triệu năm qua lại bị sự nghịch loạn của quy tắc vũ trụ quét sạch trong một sớm một chiều. Khi đó, hắn không hề điên cuồng, thậm chí chẳng mảy may phẫn nộ. Hắn chỉ cảm thấy bình tĩnh đến lạ thường, bình tĩnh đến mức gần như tê liệt.
"Quy tắc của chân tiên giới đang đứt đoạn, các trường sinh giả đang bị chân tiên tàn sát. Mượn cơ hội cấm địa sụp đổ do quy tắc thiên địa vỡ nát, ta mới ma xui quỷ khiến hạ giới lánh nạn."
Huyền Mệnh trầm giọng lên tiếng, đưa mắt nhìn về phía Vũ Càn Đình, chợt bật cười: "Có điều đạo hữu đã cắt đứt sinh lộ của ta, giờ nói thêm gì cũng vô ích. Thế cục thiên hạ của chân tiên giới vốn không phải thứ mà một cửu kiếp đạo tôn nhỏ bé như ta có thể chi phối."