"Tại sao Tiểu Xuyên không kêu cứu?" Hai mắt Tiểu Quất Tử nhòa lệ. Nàng không hiểu vì sao Tiểu Xuyên không tìm người giúp đỡ hay lớn tiếng kêu cứu, để mọi người cùng tới cứu người, cùng nhau đối phó với Bạt Sơn Lang.
Phó Dao mang vẻ mặt phức tạp xoa đầu Tiểu Quất Tử: "Vô dụng thôi, sẽ không có ai đến cứu họ đâu. Thậm chí, vụ cướp bóc lần này còn được thành chủ ngầm cho phép. Nếu hắn kêu cứu, đừng nói là không cứu được cha mẹ Y Y, mà ngay cả Y Y cũng phải bỏ mạng."
Tiểu Quất Tử vẫn không hiểu, rõ ràng tân nhân loại luôn tương trợ lẫn nhau, tại sao cựu nhân loại lại không chịu giúp đỡ người khác chứ?
"Vậy tại sao hắn không bỏ trốn luôn đi? Ngược lại còn giam cầm Y Y tỷ tỷ?"
Bạch Dã bình tĩnh đáp: "Một thiếu niên thương tích đầy mình mang theo một thiếu nữ trói gà không chặt, bọn họ rất khó thoát khỏi thành. Cho dù may mắn ra được đi chăng nữa, thì tới vùng hoang dã cũng chỉ có con đường chết. Còn về việc giam cầm... Ngươi nghĩ hắn nên đối mặt với Y Y thế nào đây?"