Bạch Dã nằm mơ cũng không ngờ tới, chấp niệm của Ngân Xà lại là chưa được đùa bỡn hắn một lần.
Ngân Xà đã chết mười năm, trầm luân trong tâm uyên suốt mười năm ròng, ký ức vỡ vụn, linh hồn bị ăn mòn, chỉ còn sót lại chút chấp niệm.
Đã đến nông nỗi này rồi, mà gã vẫn chưa chết tâm với hắn sao?
Gã hận tân nhân loại, điều này rất dễ hiểu, dẫu sao tân nhân loại cũng được sinh ra trên chính thi thể của bọn họ. Bọn họ phải trầm luân trong tâm uyên, còn tân nhân loại lại được sống yên vui dưới ánh mặt trời.
Đương nhiên, trên thực tế tân nhân loại sống cũng chẳng tốt đẹp gì, nhưng dù Ngân Xà có biết rõ tình cảnh thật sự của bọn họ thì gã vẫn sẽ hận.