Thạch Lan kinh ngạc, nhất thời chưa kịp phản ứng. Nàng nhìn theo hướng ngón tay Tiêu Nhất chỉ, lập tức sững sờ.
Sừng sững giữa biển cát, ngay phía trước vòng tròn màu bạc khổng lồ đang tỏa ra luồng điện quang xanh thẳm, một bóng người khoác phong y hắc kim như tách biệt hoàn toàn với thế gian, thong dong rảo bước trên mặt biển.
Theo từng bước chân của hắn, từng gợn sóng biển dập dềnh lan tỏa dưới chân.
Cùng với đó là một làn khói trắng lững lờ tan vào không trung.
Mưa giăng ngợp trời, hải tộc dữ tợn, tất thảy mọi thứ dường như không thể mảy may quấy nhiễu đến hắn.