Bái Nguyệt thánh tôn nghe vậy ngẩn người, trong lòng thầm mắng: “Nữ nhân này có bệnh à? Đã tới lúc này rồi mà nàng ta vẫn còn cười được sao?”
Nghĩ vậy, bàn tay hắn siết chặt thêm, lạnh giọng quát: “Nếu đã biết thì còn không mau câm miệng!”
Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn La Vinh: “Mau lui xuống, nếu không…”
Thế nhưng, lời còn chưa dứt, hắn bỗng cảm thấy cánh tay lạnh toát.
“Hử?” Bái Nguyệt thánh tôn sững sờ, cúi đầu nhìn xuống, đồng tử lập tức co rụt lại.