Ý định ban đầu của Nam Cung Cẩn là muốn đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, giúp đỡ Thiên Uyên thành lúc nguy nan để kéo gần quan hệ giữa hai bên!
Nhưng ai ngờ, nàng phí hết tâm tư để vuốt mông ngựa, cuối cùng lại vỗ nhầm vào móng ngựa!
Thế này thì còn kéo gần quan hệ cái nỗi gì?
Đây rõ ràng là kết thù luôn rồi còn gì!
Trách thì cũng phải trách chính mình, tại sao khi thấy hai bên giao tranh, nàng lại theo bản năng cho rằng phe rơi vào thế hạ phong là người của Thiên Uyên thành cơ chứ?