Nhưng hiện tại...
Những túp lều rách nát kia đã chẳng thấy tăm hơi.
Thay vào đó là một khu nhà xưởng màu xám đen thấp bé nhưng ngay hàng thẳng lối, trải dài ngút tầm mắt. Tường vách được xây bằng gạch đá thô ráp, mái lợp ngói xanh, dưới tiết trời âm u hắt lên thứ ánh sáng lạnh lẽo, cứng nhắc. Từng chiếc ống khói thô to sừng sững đâm thẳng lên bầu trời, không ngừng phun ra những luồng khói đặc cuồn cuộn. Làn khói đen kịt, quánh đặc, bị gió bấc thổi tạt đi, kéo thành những vệt đen dài ngoẵng.
"Oanh... Loảng xoảng...!"
Những tiếng ầm ầm vang dội, đầy nhịp điệu từ trong các nhà xưởng kia truyền ra. Trầm đục, nặng nề, tựa như dưới lòng đất đang có con quái vật nào đó thở dốc, ra sức nện gõ. Xen lẫn trong đó là tiếng kim loại ma sát chói tai, tiếng rít gào của hơi nước phun trào, cùng tiếng hò hét mơ hồ của con người.