Thực chất đây chính là phù văn, nhưng dưới quy tắc của thế giới lúc này, chúng đều đã mất đi tác dụng ban đầu, chẳng khác nào những đoạn mã bị phế bỏ, biến thành hoa văn thuần túy để ngắm nhìn.
Tuy nhiên, những phù văn này dù không có tác dụng trong hiện thực, nhưng ở trong Côn Luân kính, biết đâu lại có thể phát huy tác dụng.
Chỉ có điều những phù văn này đều tàn khuyết, ngay cả giá trị tham khảo cũng chẳng đáng là bao, thế nên Thẩm Khinh Chu không mấy hứng thú.
Ba người ăn tối bên ngoài, dạo chơi đến hơn mười giờ đêm mới thong thả quay về.
Lúc này trời đã tối mịt, nhiệt độ cũng giảm đi không ít, Thẩm Khinh Chu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.