Lý Quế Lan muốn bật khóc, nhưng phát hiện bản thân không thể rơi nước mắt.
Bà muốn nói chuyện, muốn gọi một tiếng "nam nhi", nhưng lại chẳng thể phát ra chút âm thanh nào.
Đúng như lời Thẩm Khinh Chu đã nói, bà chỉ là một người đứng xem.
Nhưng như vậy đã đủ rồi.
Mười lăm năm rồi, mười lăm năm ròng rã trôi qua.