Ansley nằm gục trong vũng nước bẩn, nghe đối phương nói vậy, đôi môi gã run rẩy mấy cái, tầm mắt đã bắt đầu mờ đi.
Gã nhìn chằm chằm vào bụng đối phương. Dù bị che khuất bởi làn hơi nước xích kim không ngừng tỏa ra, gã vẫn thấy rõ vết thương xuyên thấu vừa nãy còn lòi cả nội tạng, giờ đã từ từ khép lại, chỉ còn sót một đường chỉ mỏng.
Cảnh tượng này đối với Ansley mà nói, chỉ có một từ để hình dung.
Gã há miệng, cổ họng chỉ rặn ra được một âm thanh khàn đục.
"Quái vật..."