Cô gái mang sắc trắng ấy thật sự cho hắn cái cảm giác cứ lấp lửng nhảy qua nhảy lại giữa việc là người và không phải người.
"Thôi bỏ đi, để lần sau hỏi Lam Liên Hoa xem sao, cô bé đó có vẻ là người nhà của cậu ấy."
Rối rắm một hồi, Cổ Tân quyết định không nghĩ về chuyện này nữa, càng nghĩ càng thấy nhức đầu.
Cô bé kia đúng là quá mức quái dị.
Hai người trở về tiệm thẻ bài Lam Tinh. Khoảng ba giờ chiều, một thanh niên tìm tới cửa, giao một không gian quyển trục cho Cổ Tân.