Vương Ngạn thở dài, thẳng lưng dậy, dùng bàn tay đẫm máu cầm lấy chiếc điện thoại. Chỉ một cử động nhỏ nhoi ấy cũng làm ánh sáng chao đảo. Giây tiếp theo, khi mọi người kịp phản ứng lại, cái bóng người co quắp trong ổ bụng cái xác đã biến mất, cứ như thể nó chưa từng tồn tại.
Thế nhưng, chứng kiến cảnh tượng đó, ai nấy đều thấy một luồng khí lạnh bốc lên từ tận gan bàn chân.
"Dấu hiệu con quỷ vừa xuất hiện là gì thế?" Khóe mắt Trần Thần giật giật, "Lúc nãy chúng ta dồn hết sự chú ý vào cái bóng, không ngờ lại quên béng mất chuyện này..."
Môi hắn mấp máy như đang tự chửi rủa bản thân, trông bộ dạng chỉ muốn tự đấm cho mình hai cú.
Sắc mặt những người khác cũng chẳng khá khẩm hơn. Cơn ác mộng này đã kéo dài quá lâu, sự mệt mỏi tích tụ đến đỉnh điểm, độ tập trung cũng dần phân tán. Nhưng dù vậy, chẳng ai trong số họ có thể tự tha thứ cho sai lầm vừa rồi.