Nét chữ trên tờ giấy xiêu vẹo, nguệch ngoạc. Anh nhớ là do lúc nãy mình kê giấy lên lòng bàn tay để viết nên chữ mới xấu thế này. Anh ngơ ngác nhìn tờ giấy, thầm nghĩ: Đây thật sự là chữ mình viết sao?
Điểm mấu chốt không nằm ở đâu khác, mà chính là ở câu: "Nơi này rõ ràng không có người ở". Đây thật sự là do anh viết ư? Giờ nghĩ lại, anh hoàn toàn chẳng có chút ấn tượng nào, nhưng nhìn mấy nét chữ như gà bới kia, ngoài anh ra thì làm gì còn ai viết ra được nữa.
"Tòa nhà này rõ ràng kín người ở, nhưng tại sao sau khi vào đó, mình lại viết là không có ai ở nhỉ?"
Anh vẫn bước đi, đầu óc mơ hồ hướng thẳng về phía cổng khu chung cư.
Nội dung mặt trước tờ giấy không có vấn đề gì, vì mới viết cách đây không lâu nên anh vẫn nhớ rõ từng chữ. Nhưng câu nói ở mặt sau, theo lý thuyết thì thời gian viết còn gần với hiện tại hơn, vậy mà anh lại chẳng nhớ gì mấy. Huống hồ nội dung của nó lại hoàn toàn trái ngược với mặt trước, rốt cuộc chuyện này là sao?