Trở lại thế giới thực, Vương Ngạn ngồi trước bàn ăn, chiêu ngụm nước lọc, nuốt nốt chiếc màn thầu cuối cùng mang về từ Đoàn Sơn Thôn.
Tính ra hắn đã trở về được ba ngày. Đồ ăn mang theo từ Đoàn Sơn Thôn vốn chẳng có bao nhiêu nên giờ cũng đã nhẵn bóng, nhưng dù sao cũng giúp hắn cầm cự thêm được vài hôm.
May mà đống thức ăn hắn mang ra từ căn biệt thự vẫn chưa hết, ít nhất mấy ngày tới không phải lo chuyện ăn uống.
Đang ở nhà nên hắn ăn mặc khá thoải mái. Bộ vest mặc từ trong thôn ra đã được treo lên cẩn thận, để dành lúc nào ra ngoài mới diện.
Về phần các nhu yếu phẩm khác, Vương Ngạn nhẩm tính lại một chút. Lần trước hắn đã vượt qua Cơn ác mộng tầng thứ tám, những tầng tiếp theo e là chẳng còn lại bao nhiêu. Vậy nên chỉ cần vớ được thêm một cơ hội thu thập vật tư nữa, cơ bản là hắn sẽ không phải lo nghĩ về vấn đề sinh tồn trong thời gian tới.