Lúc này trời vẫn chưa tối hẳn. Hai người bước qua cổng chùa đang mở toang, đập vào mắt là khoảng sân trước quen thuộc. Ngoại trừ việc không có tuyết, nơi này gần như chẳng khác chút nào so với lúc họ rời đi.
"Có gì đó sai sai... Sao nơi này có thể giống hệt lúc chúng ta rời đi được chứ...?"
Tiêu Vọng Thư lộ vẻ cảnh giác, đưa mắt nhìn quanh.
"Rõ ràng nhóm Trương Cường đã đến đây cơ mà. Bọn họ tới để điều tra vụ án này, chắc chắn không thể giữ nguyên hiện trạng thế này, trừ phi..."
"...Trừ phi Ma quỷ đã giấu sạch cả thi thể lẫn dấu vết của họ. Anh còn nhớ không, một trong những điều kiện kích hoạt quy tắc của nó chính là — khi chúng ta cùng lúc nhận thức được có hai 'người' giống hệt nhau, thì cũng đồng nghĩa với việc thân phận của nó bị vạch trần."