Lắng nghe tiếng bàn tán xôn xao xung quanh, Trương Dịch ngồi ngay chính giữa hội trường, mi mắt khép hờ, nhưng trong đầu đã sớm có tính toán riêng.
Đoàn kết hợp tác ư?
Dĩ nhiên là được, nhưng lợi ích thì Hoa Tư quốc của hắn phải chiếm phần lớn. Nếu không, dựa vào đâu mà hắn phải đi che chở cho những kẻ yếu kém kia?
Mấy cái gọi là đại nghĩa nhân tộc hay những lý do đạo mạo hoa mỹ, Trương Dịch chưa bao giờ tin.
Hắn chỉ lạnh lùng quan sát đại diện của các nước nhỏ tại hội trường. Đám người đó đang hào hứng vẽ ra viễn cảnh tương lai, cứ như thể đã thấy trước cảnh sau khi gia nhập liên minh nhân loại, bản thân sẽ được các thế lực hàng đầu như Hoa Tư quốc hay Columbia bảo kê, sống một đời yên ổn vậy.