Thế nhưng, giọng điệu của Phục Hy bỗng trầm hẳn xuống, đến mức hơi nước trên suối nước nóng dường như cũng ngưng trệ trong tích tắc.
"Có điều..."
"Ta không dám chắc một trăm phần trăm."
"Con đường vận mệnh phía trước của thằng nhóc tên Trương Dịch kia, ta chỉ có thể nhìn thấy một mảng hỗn độn."
"Đó là một màn sương mù mà ngay cả ta cũng chẳng thể nhìn thấu."