Lời Trương Dịch nói chẳng khác nào một quả bom chìm ném xuống mặt hồ phẳng lặng, dấy lên một cơn sóng thần trong Không gian bóng tối, cũng như trong lòng Brian và Da Vinci ở thế giới thực.
Brian trợn tròn đôi mắt chó, quên cả rụt lưỡi vào, lẩm bẩm: "Hai tờ giấy... đục lỗ... phản vật chất... Gâu! Dù phần lớn chả hiểu gì, nhưng cảm giác đại ca vừa phát hiện ra cái gì đó ghê gớm lắm!"
Bản năng mách bảo nó rằng, chuyện này có vẻ còn quan trọng hơn cả khúc xương dính thịt mà nó thích giấu nhất.
Nhưng nếu đem so với đống đồ chơi silicon mà Từ Béo tặng thì đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.
Giáo sư Da Vinci thì chìm vào một khoảng lặng kéo dài. Trong chiếc kính công nghệ cao của ông, các luồng dữ liệu đang điên cuồng nhấp nháy, va chạm và tái tổ hợp với tốc độ chưa từng thấy.