Ngươi đứng giữa đám đông, thần sắc bình tĩnh, ánh mắt lướt qua Đoạn Vô Nhai — hắn nhận ra ánh mắt của ngươi, hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi chỗ khác, nhưng vẻ kìm nén cơn giận trong mắt lại vô cùng rõ ràng. Ngươi có thể nhìn ra, hắn không phải loại tiểu nhân âm hiểm, chỉ là thua một trận nên trong lòng không cam tâm mà thôi.
Tần Sương lại khẽ gật đầu với ngươi, coi như chào hỏi. Ngươi cũng chắp tay đáp lễ.
Dưới sự dẫn dắt của trưởng lão học viện, một đoàn người thông qua truyền tống trận đáp xuống một vùng núi hoang phía bắc Cổ Viêm quốc. Lối vào Huyền Nguyên động ẩn giấu dưới một vách núi, bị dây leo cùng rêu xanh bao phủ không biết đã bao nhiêu năm. Khi trưởng lão dùng bí pháp gạt bỏ trận pháp che đậy, một cánh cửa đá thanh đồng khổng lồ hiện ra, trên cửa khắc đầy phù văn cấm chế chằng chịt, tỏa ra khí tức cổ xưa và hoang sơ.
Trưởng lão dùng pháp quyết bí truyền của học viện để kích hoạt, kèm theo một tiếng ầm ầm trầm đục, cửa đá từ từ nâng lên.
"Tiến vào trong động, sinh tử tự phụ. Có thể đi đến bước nào, phải dựa vào bản lĩnh của từng người." Trưởng lão nói xong câu này liền lùi sang một bên, không nói thêm lời nào nữa.