【Ngươi nhận lấy thư tín cùng lệnh bài, trịnh trọng nói lời cảm tạ. Hàn đan sư phất phất tay, tiếp tục gặm con gà quay, vừa nhai vừa lúng búng nói: "Đừng có mất mạng là được. Cái nơi như Đan Đỉnh cốc... ha hả, bề ngoài nhìn thì hào nhoáng, nhưng nội tình bên trong sâu lắm."】
【Ngươi làm theo lời dặn đến Dược Hương phường, gặp được Lưu quản sự. Người này là một lão giả Trúc Cơ sơ kỳ lõi đời, mặt tròn mắt hí, nhìn qua là biết ngay hạng người tinh khôn quanh năm giao thiệp rộng rãi. Lão vừa thấy thư tín và lệnh bài của Hàn đan sư, thái độ lập tức trở nên nhiệt tình: "Cháu của Hàn sư huynh sao? Vậy thì là người một nhà rồi! Năm đó Hàn sư huynh ở ngoại môn chiếu cố ta rất nhiều, nay người huynh ấy gửi gắm, ta sao dám chậm trễ?"】
【Lão đích thân dẫn ngươi đi làm thủ tục nhận thân phận tạp dịch ngoại môn, phân cho ngươi một gian phòng ở dành cho đệ tử cấp thấp, rồi dặn dò: "Quy củ ở ngoại môn không nhiều, nhưng có một điều — mỗi tháng bắt buộc phải hoàn thành đủ nhiệm vụ hái thuốc, nếu không sẽ bị trục xuất. Ngươi chân ướt chân ráo mới tới, trước tiên cứ làm quen với môi trường xung quanh đi, đừng vội tiến vào núi sâu. Vòng ngoài Vạn Dược sơn mạch thì còn đỡ, chứ đi sâu vào trong, yêu thú hoành hành, ngay cả đệ tử Trúc Cơ kỳ cũng chẳng dám tùy tiện đặt chân đến."】
【Ngươi gật đầu đồng ý. Lưu quản sự vỗ vỗ vai ngươi, lại hạ thấp giọng nói: "Ngoài ra, phe phái trong cốc rất phức tạp, ngươi là người mới, hãy nói ít làm nhiều, chớ có dính líu vào mấy cuộc tranh đấu vớ vẩn."】
【Ngươi một lần nữa nói lời tạ ơn, cầm lấy lệnh bài tạp dịch và thẻ phòng, đi về phía khu nhà ở của đệ tử ngoại môn.】