"Chuyện này?!"
Tôn Hào thoạt đầu kinh hãi, nhưng lập tức kịp phản ứng. Nhìn tấm lệnh bài đang nắm chặt trong tay, ông không hề do dự mà lập tức ngưng thần quán tưởng.
"Ong..."
Dường như chỉ trong một chớp mắt.
Đợi đến khi các giác quan khôi phục, Tôn Hào giật mình nhìn quanh, kinh hãi phát hiện bản thân đang đứng trên một ngọn núi. Phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy cỏ cây xanh tươi, quái thạch lởm chởm.